Lái xe trong đêm
Lái xe trong đêm
Hôm ấy tôi lái chiếc 4 bánh cà tàng vượt gần 400 cây số, băng rừng vượt dốc từ Ban Mê để kịp về nhà với vợ con.
Dọc đường xe bị bể bánh giữa rừng, lúc đó đã khuya lắm rồi. Trong rừng chỉ có ánh đèn pha ô tô của tôi ở phía trước và ánh trăng khuyết nhờ nhợ treo trên đầu.
Một mình giữa rừng không có sự trợ giúp từ người thứ hai. Nhưng cũng may, lúc ấy bỗng có một người thợ săn đi rừng bẩy thú với chiếc đèn sạc gắn trên trán nói muốn giúp tôi thay chiếc vỏ xe sơ-cua.
Thay vỏ xong, tôi biếu anh ta 200.000₫ và nói lời cảm ơn, rồi hỏi tên tuổi. Anh ta nói tên là Trung, nhà ở thành phố, đoạn gần nghĩa trang Bình Hưng Hoà.
Chia tay nhau, tôi lên xe tiếp tục cuộc hành trình băng rừng để về nhà. Một con nai từ bên vạt rừng phóng qua bất chợt làm tôi vội vàng thắng gấp. Chiếc xe trôi đi một đoạn, phía sau lưng tôi có những tiếng khua lộp cộp. Tôi nghĩ rằng thùng đựng nước đá lạnh với mấy lon bia ở băng sau xe va chạm vào nhau sau cú thắng gấp. Nhưng nhìn vào kính chiếu hậu, một khuôn mặt thằng đàn ông trắng bệch với đôi mắt trắng dã nhìn tôi trừng trừng trong đó với chiếc đèn sạc trên trán của anh ta.
Thì ra cái thằng cô hồn tên Trung từ nãy giờ ngỡ đã chia tay nhau, nhưng oan hồn ấy đã lên xe tôi tự lúc nào...
facebook Phạm Công Út
Hôm ấy tôi lái chiếc 4 bánh cà tàng vượt gần 400 cây số, băng rừng vượt dốc từ Ban Mê để kịp về nhà với vợ con.
Dọc đường xe bị bể bánh giữa rừng, lúc đó đã khuya lắm rồi. Trong rừng chỉ có ánh đèn pha ô tô của tôi ở phía trước và ánh trăng khuyết nhờ nhợ treo trên đầu.
Một mình giữa rừng không có sự trợ giúp từ người thứ hai. Nhưng cũng may, lúc ấy bỗng có một người thợ săn đi rừng bẩy thú với chiếc đèn sạc gắn trên trán nói muốn giúp tôi thay chiếc vỏ xe sơ-cua.
Thay vỏ xong, tôi biếu anh ta 200.000₫ và nói lời cảm ơn, rồi hỏi tên tuổi. Anh ta nói tên là Trung, nhà ở thành phố, đoạn gần nghĩa trang Bình Hưng Hoà.
Chia tay nhau, tôi lên xe tiếp tục cuộc hành trình băng rừng để về nhà. Một con nai từ bên vạt rừng phóng qua bất chợt làm tôi vội vàng thắng gấp. Chiếc xe trôi đi một đoạn, phía sau lưng tôi có những tiếng khua lộp cộp. Tôi nghĩ rằng thùng đựng nước đá lạnh với mấy lon bia ở băng sau xe va chạm vào nhau sau cú thắng gấp. Nhưng nhìn vào kính chiếu hậu, một khuôn mặt thằng đàn ông trắng bệch với đôi mắt trắng dã nhìn tôi trừng trừng trong đó với chiếc đèn sạc trên trán của anh ta.
Thì ra cái thằng cô hồn tên Trung từ nãy giờ ngỡ đã chia tay nhau, nhưng oan hồn ấy đã lên xe tôi tự lúc nào...
facebook Phạm Công Út
Nhận xét
Đăng nhận xét