Mãi đến tận chiều qua, trên đường ngồi xe từ Bảo Lộc về SG chả biết làm...
Mãi đến tận chiều qua, trên đường ngồi xe từ Bảo Lộc về SG chả biết làm gì mới mở link Vợ Ba lên coi. Link có lâu rồi mà không coi vì từ sau phim Rừng Na Uy, cái gì liên quan đến Trần Anh Hùng là tôi không có hứng thú! Nhưng thấy anh chị em bàn tán miết, cũng tò mò. Và thực lòng tôi ủng hộ những nhà làm phim. Tôi thấy hơi khó chịu khi người ta cứ nhân danh đủ thứ để bóp chết những tác phẩm. Nhất là những tác phẩm có tìm tòi, khác biệt. Cho nên, tôi bắt đầu coi Vợ Ba với một ít thiện cảm, một ít tò mò và một ít định kiến về cố vấn Trần Anh Hùng. Coi đến đoạn cô vợ mới cưới của Sơn bị bố ruột từ chối không đón trở về nhà thì tôi hết mẹ nó kiên nhẫn! Okay, cái phim như thế thì có ngưng chiếu cũng chả chết ai! Vì nó quá khiên cưỡng, vô vị. Có gì mà tiếc? Ngưng luôn đi. Với tôi, nhân danh hay không nhân danh, vị nhân sinh hay vị nghệ thuật, vô luân hay đạo đức,... đều không bằng những yếu tố quan trọng hơn mà 1 bộ phim cần có: Chủ đề có độc đáo không? Cách kể chuyện có hấp dẫn không? Nhân v...